“Quỹ Khuynh
Tâm” được thành lập ở Hoa Thành.
Sở Diệu và Vân
Khuynh cũng có mặt ở đó, không chỉ hai người bọn họ mà Vệ Thục cùng Sở Hoằng Bá
cũng có mặt.
Một số người
thân và bạn bè đã biết quỹ này là do hai người họ tạo nên, vì thế lần lượt
quyên góp tiền vào. Cũng vì lý do này mà tiền quỹ đột nhiên tăng lên rất cao.
Sở Diệu và Vân
Khuynh sớm muộn gì cũng sẽ cùng nhau đi tới cuối đời, cái quỹ này có thể đi
thẳng tới tương lai. Điều này cũng tượng trưng cho duyên phận của hai người bọn
họ, các thế hệ mai sau sẽ coi đó như một nơi hoài niệm về quá khứ.
Sau khi hai
người từ Hoa Thành trở về thì gặp phải một hạng mục lớn.
Cả hai đều vô
cùng bận rộn với công việc của riêng mình. Tuy nhiên Vân Khuynh cũng không dám
quá bận bịu như trước, nếu không nhất định Sở Diệu sẽ bắt cô phải ở nhà làm một
người vợ toàn thời gian.
Mấy ngày hôm
nay Sở Diệu đi công tác nên Vân Khuynh mới dám tăng ca, 7 giờ tối cô mới về đến
nhà.
Vừa mở cửa ra
đã thấy đèn trong nhà sáng trưng, Vân Khuynh cảm thấy vừa lo lắng vừa hồi hộp.
Chẳng lẽ Sở Diệu đã quay về rồi?
Vân Khuynh nhẹ
nhàng thay giày ra rồi bước vào trong nhà. Phòng khách không có ai, nhưng có vẻ
như trong bếp có người.
Sở Diệu nghe
thấy tiếng động ở bên ngoài nhưng im lặng không lên tiếng, tay vẫn cắt dưa
chuột đều đặn.
“Ông xã, không
phải anh nói ngày mai mới quay về sao?” Vân Khuynh đưa tay lấy vài miếng dưa
chuột cho vào miệng ăn.
“Bốp—” Sở Diệu
vỗ nhẹ vào mu bàn tay của cô một cái: “Em rửa tay chưa?”
“Ừm.” Vân
Khuynh ngoan ngoãn đi rửa tay sau đó nhét thêm một miếng dưa chuột vào trong
miệng.
“Lại tăng ca
à?” Sở Diệu cắt một miếng dưa chuột lớn đưa cho cô.
“Không, không
phải đâu. Em vừa đi mua sắm về.” Vân Khuynh làm sao dám thừa nhận cô bây giờ
mới đi làm về. Bây giờ ở trong mắt của Sở Diệu, làm thêm giờ chẳng khác nào
không biết quý trọng thân thể của mình.
“Em mua được
cái gì?” Sở Diệu vẫn bình tĩnh thái dưa chuột.
“Em không mua
cái gì cả, không có đồ mà em thích.”
“Em đi mua sắm
với ai?”
“Đi cùng với
Thẩm Diệu.”
“Ồ, Thẩm Diệu
sao? Cô ấy không mang theo thằng bé cùng đi mua sắm với em hả. Vừa rồi anh nghe
thấy tiếng khóc của Tiểu Sâm ở nhà.”
“Ừm.” Vân
Khuynh nhất thời lo lắng mà quên mất, bây giờ Thẩm Diệu đã có một đứa con trai,
làm gì còn thời ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.