Đợi đến khi Tiền Mộc Mộc từ trong phòng bước ra, đã không nhìn thấy bóng dáng người đâu, nàng đứng trước ngưỡng cửa viện nhà mình, hai tay chống eo, híp mắt nhìn trái ngó phải.
"Thằng nhóc này, chạy còn rất nhanh."
Hứa Gia Thạch ở phía sau dịu mắt, mơ mơ màng màng, "Nương, đã muộn thế này rồi, tại sao con phải đến nhà trưởng thôn? Con buồn ngủ quá."
"Phải đi, đi ngay bây giờ." Tiền Mộc Mộc nắm bả vai của Tiểu Thạch Đầu lắc mạnh, cố gắng làm cho người tỉnh táo, "Nương đến nhà trưởng thôn không tiện lắm, bây giờ chỉ có con có thể đi được, nhớ kỹ, nhất định phải nói với trưởng thôn là chuyện lớn, bảo ông ấy mau đến."
Đầu Hứa Gia Thạch mềm nhũn mà lắc lư lắc lư, trước mắt thằng bé choáng váng, "Được rồi được rồi con đi là được, nương, người đừng lắc nữa đầu con choáng quá..."
Nói xong, thằng bé bước đi nặng nề, bước vào trong đêm đen.
"Mở mắt ra, nhìn đường cho kỹ." Tiền Mộc Mộc nghểnh cổ gọi theo bóng dáng nhỏ bé đó.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play