"Con biết rồi." Chú ấy để ở phòng trực thì con mới lấy thôi mà.
"Ừm, mẹ chỉ muốn nói lại một lần nữa với con thôi." Thư Nhan sờ lên đầu Thanh Thanh, tóc của đứa nhỏ đã dài rất nhanh rồi, mới hơn ba tháng thôi mà tóc của cô bé đã dài như vậy, còn dài gần đến lỗ tai rồi, nếu như qua một hai tháng thì có thể không cần phải đội mũ nữa.
Nếu như chính cô ăn cơm thì Thư Nhan có thể tuỳ tiện ăn cái gì cũng không thành vấn đề, nhưng nếu như đã nói là muốn mời Phương Trạch Vũ ăn thì khi Thư Nhan đi mua đồ vẫn sẽ tốn chút tâm tư.
Thư Nhan đỡ trán quả thật đúng là cô đã quên hỏi anh thích ăn cái gì, thế nhưng chắc chắn đàn ông sẽ thích ăn đồ ăn mặn hơn.
Ngày hôm qua cô đã làm thịt kho tàu rồi, không bằng hôm nay cô làm canh xương sườn vậy, xào thêm cả thịt heo với tỏi, tôm hấp dầu, ớt xanh xào thịt bò lại làm thêm một ít cải thìa cho đỡ ngấy, như vậy chắc là cũng được rồi.
Ngày hôm qua bà cụ nhìn thấy Phương Trạch Vũ cầm theo một chiếc hộp giữ ấm về là trong lòng như nở hoa, lúc nhìn thấy đồ ăn bên trong lại càng vui mừng hơn.
Chỉ sau ba ngày, Hồ Thụy Tuyết đã hoàn thành mọi thủ tục theo yêu cầu của công ty, cô cầm bản hợp đồng đẩy đến trước mặt Thư Nhan: "Ký tên đi."
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT