Mười năm trà ngộ đạo mới kết 1 lần, nhưng mà kì hạn của nó không phải là cố định, có thể trước, cũng có thể sau, cái này phải xem tâm trạng của cây ngộ đạo. Không phải tên họ Trần đó muốn tới đây trộm ư? Vậy ta hái xuống trước không phải là được rồi à? Ta chỉ cần bỏ nó vào trong nhẫn không gian, sau đó giấu nhẫn không gian đi là được mà. Cây ngộ đạo đáp với vẻ không kiên nhẫn:
"Ta không quan tâm ngươi có cái nguyên nhân gì, cứ 10 năm 1 lần. Hôm nay ngươi dám bảo ta cho thu hoạch sớm hơn, vậy chẳng phải ngày mai có thể ngươi cũng dám bảo ta 1 năm thu hoạch 1 lần hay sao? Không thể nào, tuyệt đối không thể được, 10 ngày sau ngươi hãy lại đến đi.”
Vưu Lý quan sát hết mọi việc, hay lắm, hóa ra là cái cây này có ý thức à. Hóa ra là nó cũng giống như những cây cổ thụ khác, thời gian thu hoạch được là do bản thân nó quyết định chứ không phải là do Vưu Kim quyết định? Khi đứng trước mặt nó, tới Vưu Kim cũng phải cười nịnh nọt. Cây ngộ đạo này không muốn thì Vưu Kim cũng chẳng có cách nào cả. Vưu Kim thỏa hiệp, hắn ta trút cục tức lên đầu Vưu Lý:
“Cút, cút, cút.”
Vưu Lý cúi đầu cụp mắt, ngươi cứ chờ đó cho ta, từ trước tới giờ Vưu Lý ta chưa bao giờ phải chịu cảnh bị bắt nạt như vậy đâu. Sau khi Vưu Lý rời đi, Vưu Kim nói giọng ngọt ngào với Vưu An:
"An à, thời gian này ngươi đừng tới chỗ cây ngộ đạo nữa, ở đây không an toàn. Gần đây có một tên đạo tặc xuất hiện, nhất định không thể để hắn ta phát hiện ra chỗ của cây ngộ đạo. Nhỡ hắn ta phát hiện ra rồi làm ngươi bị thương thì không hay chút nào hết.”
Giọng của Vưu An bỗng nhiên cao vút lên:
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT