"Chàng phải tỉnh táo lại, An Vĩnh, chàng phải mau chóng đứng lên, chàng còn có rất nhiều chuyện phải làm, chờ mọi người hoàn thành được tâm nguyện, chàng sẽ có thể đường đường chính chính đi trở về!"
Mục Lan Trưởng công chúa sốt ruột an ủi, ngồi xổm xuống trước mặt Thẩm An Vĩnh, ánh mắt của bà ta cũng bị nước mắt làm cho mơ hồ, "Ta cũng sẽ giúp chàng, đến lúc đó chàng có thể mang ta cùng với hai đứa con chúng ta cùng nhau trở về không?"
Thanh âm của bà ta rất nhẹ, vô cùng cẩn thận, lại lộ ra mong muốn cùng khẩn cầu.
Thẩm An Vĩnh không trả lời bà ta, Mục Lan Trưởng công chúa bỗng nhiên cảm thấy yêu cầu của mình có hơi quá đáng, nghĩ đến bản thân mình có thể mất đi ông ấy, bà ta cũng khóc lên thành tiếng, tiếng khóc còn lớn hơn Thẩm An Vĩnh.
Nhưng An Vĩnh, cho dù là như thế, ta vẫn bằng lòng giúp đỡ, bởi vì điều ta hy vọng nhất, chính là thấy chàng được vui vẻ, giống như trước kia, mặt mày đường hoàng, vui cười tùy thích, cho dù thứ phải đánh đổi là mất đi chàng.
***
Tô Lương Thiển ngồi trên xe ngựa, cố gắng nhẫn nhịn, cuối cùng vẫn không chịu được, mở cửa sổ xe ngựa ra, thoáng chốc nhìn thấy Thẩm An Vĩnh đang đuổi theo sau xe ngựa của nàng.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT